RSS

CỜ VÀNG VÀ QUẦN TÀ LỎN

08 Apr

cxn

Đọc thêm nhé: “QUỐC HẬN” – LÀM SAO CHO BU HIỂU

Không ai có thể đếm hết được những đầu bếp chuyên chế biến thức ăn cho cờ vàng, nhưng thợ giỏi thì không nhiều, cùng món “rận chó hay là món chiên ghẻ” nhưng mỗi anh chế biến một kiểu, có anh chế biến để hạp khẩu vị con chiên, có anh thêm nếm cho nó hạp cái vị cay cú cờ vàng và thế là đủ để ăn khách, cũng những món này nhưng có anh bị tố trác, xào nấu nhạt nhẽo lại quá hưng phấn thêm nếm quá tay bởi vậy cứ thối um cả lên, mà ngay cả cờ vàng cực đoan thứ thiệt cũng không thể ngửi nổi và rồi cuối cùng thì quay ra cắn nhau – Vui đáo để!


Có vẻ như quần tà lỏn và cờ vàng là hai vật không có gì liên quan đến nhau. Thế nhưng đối với các anh cờ vàng cực đoan hùng hổ chống cộng trường kỳ nó lại là những vật lên quan rất mật thiết. Nhưng ta phải nghe họ tâm sự thì mới biết nó liên quan ra làm sao.

Mọi người trong chúng ta, ai đã qua tuổi học trò, cũng từng biết tới nhà văn Thanh Tịnh với bài văn giáo khoa nổi tiếng: “Ngày tựu trường”. Đọc bài này mỗi người đều có cảm xúc khác nhau, vì ai cũng có ký ức riêng về ngày tựu trường của mình. Và ai trong chúng ta có lẽ cũng đã hơn một lần từng đọc thơ của Thế Lữ có tác phẩm “Hổ nhớ rừng” nổi tiếng, diễn tả tâm sự một con hổ bị cầm tù.

Có lẽ ảnh hưởng bởi cách hành văn của Thanh Tịnh, có lẽ trong một phút ngẫu hứng cảm thấy ta như hổ nhớ rừng, với cảm xúc rất riêng, một anh cờ vàng đã ôn lại ký ức của mình bằng bài viết mang hơi hám của Thanh Tịnh và Thế Lữ như sau:

Hằng năm, cứ vào đầu hè, phượng ngoài đường nở nhiều và trên cao có những đám mây bàng bạc, lòng ta lại trào dâng ký ức đắng cay của cái ngày phải tháo chạy tuột quần.

to-lich-30-4-1975

Ta không thể nào quên được cái cảm giác run sợ ấy xuất hiện trong ta làm cái quần ta ướt sũng, cái hiện tượng này chỉ xảy ra khi ta còn được mẹ ẵm trên tay.

Ký ức này ta chưa một lần ghi lên giấy vì hồi ấy ta không dám ghi, và ngày nay ta không nhớ hết.

Nhưng mỗi độ hè về lại gợi cho ta nỗi niềm không tả xiết, nó cắn xé lòng ta, nó trào dâng niềm căm hận và nó bắt ta phải bật thành lời.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy hoang mang và lo sợ, tiếng súng cộng quân nổ khắp nơi, lòng ta nôn nao kinh hãi khiến ta đi đến quyết định phải tuột quần, quyết định lịch sử của đời mình.

image001

Tuột quần là vứt bỏ quân phục, là đào ngũ, là hèn, là nhục, thế nhưng điều đó có sá chi, có gì quan trọng cho bằng bảo toàn mấy chục kí lô thịt mà bố mẹ ta dầy công tạo dựng nuôi dưỡng mấy chục năm qua.

Tuột quần để Việt cộng chẳng nhận ra ta, chẳng biết ai là dân là lính, thật may cho ta vẫn còn tà lỏn trên người. Thế nên ta vẫn giữ hoài quần tà lỏn, nếu không có nó ta chẳng khác đười ươi.

Đi trong cái nóng mùa hè oi ả nhưng ta vẫn toát mồ hôi, Ta lạnh run lên vì khiếp sợ. Cộng quân truy đuổi phía sau còn phía trước ta là đoàn quân tan rã đang cướp bóc mọi thứ trên đường tháo chạy. Ta lo sợ VC một phần nhưng cũng lo sợ không kém , rằng cái tà lỏn cỏn con trên người ta chẳng biết có bảo toàn được hay không, ai biết được trên đường tháo chạy có những rủi ro gì.

Con đường quốc lộ thênh thang giờ đây nhỏ hẹp vì quân phục quân trang vứt ngổn ngang đầy đường. Con đường này ta đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên ta thấy lạ. Cảnh vật xung quanh ta thay đổi quá, chính vì chính lòng ta đang có sự thay đổi lớn : Hôm nay ta tháo chạy tuột quần.

1Sài gòn mênh mông, ta lạc lõng, tìm hoài mà chẳng thấy chốn dung thân.
Bạn bè chiến hữu đâu chẳng thấy, chắc chẳng hơn ta: cũng tồng ngồng.

Địa chỉ cuối cùng chiến hữu ta hội ngộ là trại cải tạo. Ngày ba bữa cơm hẩm trộn bo bo đêm nằm co ro mà gãi háng.

Ký ức năm xưa tràn về ngao ngán, tiếc những tháng ngày ăn cơm Mỹ nhởn nhơ vui.

Thế nên ta:

Gặm một nỗi căm hờn quân cộng sản,
Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua.
Khinh lũ cộng kia ngạo mạn ngẩn ngơ,
Giương mắt bé coi khinh cường quốc Mỹ.
Nay sa cơ bị nhục nhằn tù hãm,
Thôi hết rồi những năm tháng ăn chơi.
Nay ngang hàng với bọn lính dở hơi,
Phải tuân lệnh cúi đầu mà cuốc đất.

Ôi nhục nhã biết bao nhiêu, đội quân hùng mạnh.
Bỗng chốc tự tan hàng chứ có phải cộng sản thắng ta đâu.
Ta kiểm soát bầu trời vùng biển,
Một con chuột chạy qua ta đều phát hiện,
Nhưng ai ngờ cộng sản bỏ túi được cả xe tăng.

Chúng mang vào thả khắp tây nguyên,
Chúng bỏ túi được cả pháo binh, xe vận tải.
Nửa triệu quân BU còn phải cuốn cờ tháo chạy,
Thì sá gì ta: ô hợp đám quân tàn.
Nhờ chúa hiển linh trừng phạt bọn vô thần,
Nên bọn cộng kia phải cúi đầu run sợ,
Chúng phải thả ta về vì chúa chở che ta.
Để ta tươi cười vui hát khúc hát ô ,
Và đoàn tụ Bu ta nơi đất Mỹ.
Nay ta hưởng eo phe nhưng vẫn có đủ cà phê, chơi đĩ,
Vẫn còn gân còn đủ sức biểu tình.
Tuy không còn những tháng ngày hoàng kim cũ,
Nhưng đời cũng còn thấy màu xanh.

Nhưng:

CS nó ranh ma,
Ta sang đây mà nó cũng chẳng buông tha,
Nó nằm vùng trong sợi dây thắt lưng, nó nằm vùng trong vai nghệ sĩ,
Nó nằm vùng trong báo chí, nó lấy chậu rửa chân nó đựng lá cờ vàng.
Nhưng dù cho chúng quỷ quyệt ranh ma ta đâu dễ đầu hàng,
Thế là ta phải đấu tranh, phải cởi quần lần nữa.
Ta cởi quần vạch cu đái tràn cửa hàng chúng nó.
Ta cởi quần lấy cứt trét khắp nơi.
Với bọn cộng nô không thể nói bằng lời.
Phải lấy cứt lấy cu làm vũ khí.
Nhưng mấy chục năm qua :

Ta vẫn sống trong tình thương nỗi nhớ,
Thủa tung hoành, hống hách những ngày xưa.
Nên mỗi năm đến độ cuối tháng tư
Là ta lại nhớ lôi ra: quần tà lỏn.
Nhìn nó để nhớ cái tháng tư uất hận
Nhớ cái ngày vãi đái chạy năm xưa.
Mấy chục năm rồi ta vẫn giữ nó bên ta
Bên cạnh nó là lá cờ vàng ba sọc.
Để nhắc lại mối hận xưa, hằng năm ta có ngày quốc hận,
Khuyên cháu con ta phải nhớ mãi đến ngày này.
Ta chưa phục hận được thì con cháu ta thay,
Ta không còn sức thì ngồi gãi háng nhổ râu mà tham mưu cho bọn trẻ.
Cái quần tà lỏn của ta,
Chứng tích lịch sử của những ngày gian khổ,
Ta giữ nó bên mình để nung nấu mối hờn căm.
Mối thù đeo đẳng theo ta đã bao năm,
Mối thù mà các cha cố của ta hằng nhắc nhở.

Lá cờ nhắc cho ta tổ quốc cờ vàng đã mất,
Cái quần tà lỏn nhắc ta niềm ô nhục năm xưa .
Nó sẽ song hành đến khi cuộc đời ta kết thúc.

Và,

Nó vẫn mãi theo ta: tà lỏn – cờ vàng.
Chúa có biết chăng trong những ngày ngao ngán
Con đang theo giấc mộng ngàn to lớn
Để hồn con phảng phất được gần người.
Để chúa ban cho con sự sống đời đời.
Để đòi lại món nợ đã mấy mươi năm: cờ vàng, quần tà lỏn.

Trên đây là tâm sự cờ vàng làm cho chúng ta thấy rõ hơn mối lên quan mật thiết cờ vàng – quần tà lỏn.

Cho nên, cứ đến ngày 30.4 hằng năm là các anh cờ vàng lại ôm nhau mà trách cứ thở than.

Các anh đập đầu tức tối, rên la tiếc nuối, trách móc giận hờn.

Các anh lôi miếng vải vàng ba sọc ra để mân mê khóc hận, để hồi tưởng mà dâng trào căm thù.

Hỡi các anh, hãy cứ ôm nhau mà than thở,

Chó có sủa thêm vài muơi năm nữa thì đoàn lữ hành vẫn tiến bước thênh thang.

Dù cho các anh có tức tối cuồng điên,

Có khóc lóc thở than, thì cũng chẳng ai thèm thương hại.

Cứ vật vã đi, cứ hận đi, cứ thét gào lên để mong có ngày chúa thương giúp các anh phục hận.

Giúp các anh ru giâc mộng cờ vàng.

Xichloviet

 
Comments Off on CỜ VÀNG VÀ QUẦN TÀ LỎN

Posted by on Tháng Tư 8, 2014 in Antivichoco

 

Thẻ: , , , , , , , , , , , , ,

Bình luận đã được đóng.

 
%d bloggers like this: