RSS

GIẤC MƠ CỜ VÀNG: ẢO VÀ THỰC

19 Jan

CXN

Đọc mấy cái “BÌNH LOẠN” của CXN (Cờ.. hó.. xứ người) mà thấy được đầy đủ cái khốn nạn của đám tay sai ngụy quyền xưa chưa biết hối cải, đúng là “không ăn được thì đạp đổ” cho nên “thèm ăn giả gắp cho người” là bản chất của đám VNCH (Vong Nô Chó Hoang) – Đấy là Human Rights Watch ?

Tôi chẳng có thời gian để mà viết về mấy cái con cờ.. hó này nên sưu tầm những bài viết của các bạn yêu nước trên mạng đã viết về chúng, cái giống mà trong thế giới văn minh ngày nay họ vẫn chưa biết đặt tên cho chúng là giống gì?


Xichloviet

Cuộc đời ta ai cũng từng chứng kiến những điều “ảo”

Thế giới ngày càng có nhiều chuyện ảo chen lẫn với thực.

“Ảo” được xem là đối lập với “thực” và là cũng là mặt đối diện của thực.

Khi thực và ảo trộn lẫn nhau người ta không biết đâu là thực đâu là ảo, người ta sống trong hoang tưởng.

Khi ảo là niềm tin người ta trở thành cuồng tín.

Khi ảo là thủ đoạn kiếm được quyền lợi thực thì ảo là công cụ để kiếm ăn

Ảo nó đánh lừa giác quan của ta và thậm chí đánh lừa cả ý thức, dẫn đến những u mê và hành động bất thường trong cuộc sống thực.

Để minh họa về cuộc sống ảo và thực rõ nét nhất có lẽ hãy nhìn những người đang đắm mình trong những trò chơi trực tuyến. Những người này nghiện cuộc sống ảo đến nỗi họ quên hẳn cuộc sống thực và họ chỉ thấy hạnh phúc khi sống trong thế giới ảo. Họ lẫn lộn giữa ảo và thực, dần dà họ nhiễm một loại bệnh lý tâm thần rất khó phục hồi.

Một phu hồ, một lao công bị xem thường và bị ngược đãi trong xã hội thực bỗng chốc trở thành người hùng trong thế giới ảo khi ngồi trước bàn phím.

Khi online vào thế giới ảo họ lập tức được chào đón nồng nhiệt. Con người của họ trong thế giới ảo biến đổi thành con người hoàn toàn khác. Con người này cũng có đầy đủ hỉ nộ ái ố, có sai sót, cũng có những nuối tiếc đau khổ hận thù nhưng điều quan trọng là con người này tạo cho họ cảm giác rất dễ chịu, con người này vượt trội so với con người họ đời thường, con người này có thể sửa sai và làm lại từ đầu. Họ đê mê với cái thế giới đó vì trong đó họ có cộng đồng ảo để đồng cảm an ủi, chia sẻ và họ cảm thấy đó mới là thế giới đáng sống. Đây là thế giới rất riêng, những con người của thế giới thực mà họ đang sống không thể tác động gì được lên thế giới riêng này, cho nên họ rất an toàn trong thế giới ấy. Trong thế giới ảo họ thoát khỏi kiếp đen tối, thoát khỏi khen chê áp bức, thoát khỏi sự chê trách hèn kém ngu dốt, nhục nhã của đời thường để tận hưởng với hạnh phúc.

Gần bốn chục năm qua có thể nói dân chống cộng cờ vàng đã và đang nghiện cuộc sống ảo y hệt như thế, họ đang chơi với nhau trò chơi chống cộng, họ hài lòng và cảm thấy hạnh phúc khi sống trong môi trường chống cộng đầy những chuyện ảo. Họ tạo cho nhau những cảm giác ảo. Họ khen lẫn nhau, cùng nghĩ một chiều, cùng chê một kiểu và cùng hận thù một phía. Thế giới thực là mối đe dọa cho hạnh phúc của họ, cho nên họ sợ thế giới thực và tránh né nó . Cứ như thế họ vui sống mấy chục năm qua. Có thể nói không có cuộc sống ảo cuộc sống của họ vô nghĩa và thế giới cờ vàng không thể tồn tại. Chính họ tạo nên cái thế giới đó và phải luôn cùng nhau vun đắp để được đắm mình hạnh phúc trong thế giới này.

Dấn thân vào con đường chống cộng là sống trong ảo tưởng, nhưng khi đã thích nghi với nó họ cảm thấy hài lòng và hầu như ai cũng nhiễm thứ bệnh tâm thần hoang tưởng này. Bất cứ người nào chống cộng giống như họ đều được họ chấp nhận và hoan nghênh vì nó đáp ứng được điều kiện “cần” của tiêu chuẩn cờ vàng. Nếu người ấy gây được tiếng vang thì chắc chắn sẽ đáp ứng điều kiện “đủ” và được họ nồng nhiệt chào đón không cần biết động cơ và mục đích chống cộng ra sao. Cứ như thế trong đời thực cũng như trên mạng internet họ quy tụ nhau lại để cùng nhau tìm ảo giác cờ vàng.

Nếu có bất cứ một thông tin nào “có lợi cho cs” được phát ra trong cộng đồng dù cho nó được chứng minh thế nào đi nữa, dù được cả thế giới nhìn nhận chăng nữa, phản ứng đầu tiên của những người chống cộng là phản bác, và tìm mọi cách giải thích ngược lại. Nếu trong băng nhóm họ có ai đưa được những kế sách gì để phản bác thông tin kia, dù nó có hoang đường, thì ngay lập tức họ vơ ngay vào và phát tán đến chóng mặt để cùng nhau tìm ảo giác.

Tham gia vào các hội đoàn chống cộng, những người chống cộng có được cả quyền lợi thực và quyền lợi ảo. Lợi dụng danh nghĩa các hội đoàn họ phát động xin tiền dưới nhiều hình thức , nguồn lợi này đủ sức kích thích họ càng ngày càng sống ảo trong việc chống cộng để đạt được quyền lợi thực. Họ thành lập hội đoàn này hội đoàn nọ còn là để tìm cảm giác của vinh quang ngày xưa, cái thời họ được Mỹ nuôi nấng. Họ mặc lại những bộ quân phục của ngày nào để gợi nhớ thời hoàng kim cũ. Họ đứng nghiêm chào cờ vàng và mặc niệm để trình diễn, để thỏa mãn giấc mơ, họ cảm thấy ấm lòng và hãnh diện khi những người khác cũng làm như thế. Chẳng ai có thể thấy đó là trò hề trong thế giới thực, và chẳng ai trong những người này treo lá cờ trong nhà rồi mặc quần áo lính mà nghiêm trang tưởng nhớ bằng tấm lòng mặc niệm chân thành. Đối với họ, không cần những điều thực mà chỉ cần cảm giác ảo là quá đủ.

Những buổi tụ tập nhau lại, như một luật bất thành văn, luôn luôn có chào cờ, mặc niệm. Đây là bước đầu tiên để họ cùng nhau đi tìm ảo giác. Gần như 100% những cuộc tụ tập như thế đều có nội dung tố cộng và cùng nhau sáng tạo những ảo giác mới. Một cuộc lạc quyên, một chương trình văn nghệ, một cuộc gặp gỡ đồng hương, một bữa tiệc tất niên, tất cả đều phải chen vào nội dung tố cộng thì mới tạo cảm giác. Những năm 1980 họ tạo ra với nhau ảo tưởng rằng Mỹ đang có kế hoạch quay lại VN. Cuộc rút quân của Mỹ chỉ có tính chiến lược. Ảo tưởng đã làm họ không thể thấy được thực tế là Mỹ đã thất bại nặng nề ở VN, tìm mọi cách rút chân khỏi cuộc chiến chỉ cần cố lấy lại chút danh dự. Mỹ không bao giờ có thể quay trở lại VN để mở một cuộc chiến khác.

Họ thường xuyên hâm nóng giấc mộng cờ vàng vào những ngày “quốc hận” ngày “quân lực” v.v…. là những dịp họ được mặc lại những bộ quần áo lính trước đây để mơ về mộng cờ vàng và “vinh danh “ lẫn nhau.

Cả chục năm trời sau 30 .4.75 dân chống cộng cờ vàng vẫn nuôi hy vọng được Mỹ giúp họ quay về. (xem phố Bolsatv phỏng vấn đại tá không quân Phạm Đình Cương ). Tô vẽ thêm cho giấc mộng ảo đó có phần đóng góp to lớn của các băng nhóm chống cộng để kiếm cơm điển hình là nhóm Hoàng Cơ Minh đã kiếm được hàng chục triệu đô la từ dịch vụ sáng tạo ảo giác cho đồng hương.

Sáng tạo ra những ảo giác là công việc sống còn đối với các băng nhóm cờ vàng. Giấc mộng cờ vàng sở dĩ nó tồn tại được gần 40 năm bởi vì luôn có những sự kiện khách quan kịp thời hâm nóng nó mỗi khi nó nguội đi. Năm 1979 khi còn đang ngậm đắng nuốt cay với tủi nhục ngày 30.4.75, họ trở nên rạng rỡ hân hoan khi Tàu tấn công biên giới phía Bắc nước ta, và Polpot tấn công biên giới Tây Nam. Họ vui mừng khôn xiết và sống trong hạnh phúc của ảo giác đê mê trong niềm mong đợi Tàu nó xóa sổ CS ở VN giúp họ quang phục cờ vàng. Họ mơ “Miên đánh đến Saigon và Tàu đánh đến Hà Nội.” Khi niềm hy vọng lắng xuống họ lại tưng bừng cùng nhau sáng tác những kịch bản cho ngày trở về khi đông Âu sụp đổ và Liên Xô tan rã. Trong nước, một số phần tử đón gió đã đào tẩu ra nước ngoài gia nhập băng nhóm cờ vàng tô vẽ thêm cho giấc mơ của họ trong đó điển hình là Bùi Tín một cán bộ cao cấp trong chính quyền VN.

Bùi tín không sống ảo mà có toan tính rõ rệt. ông ta tính rằng trước sau gì với làn sóng sụp đổ của khối XHCN ở Đông Âu CSVN cũng sẽ sụp đổ và VN sẽ trở thành một nước tư bản như Đông Âu là điều tất yếu. Năm 1990 Bùi Tín sang Pháp dự hội nghị của báo Nhân Đạo, Đây là cơ hội bằng vàng để Bùi Tín đào tẩu và mở màn cho việc tố cộng lấy điểm băng nhóm cờ vàng.

Sự phản bội của Bùi Tín đã tiếp lửa thêm cho giấc mơ cờ vàng. Họ lại đê mê với nhau nhiều năm trời với ảo giác đó và rồi nó cũng lắng xuống theo thời gian. Ván cờ toan tính của Bùi Tín thất bại, Bùi Tín không phải dân cờ vàng, không thể hòa đồng trong thế giới ảo cờ vàng, không dám kết tội ông Hồ Chí Minh cho nên Bùi tín bị cờ vàng tẩy chay sống lưu vong trong sự khinh miệt của cả CS lẫn cờ vàng.

Khi Mỹ bang giao và bãi bỏ cấm vận VN, tưởng chừng như ảo vọng của họ tắt ngấm, nhưng không, họ lại tạo ra ảo giác mới. Họ cho rằng Mỹ đang thực thi một kế hoạch chiến lược rất thâm sâu để xóa sổ CS. Mỹ sẽ làm áp lực tôn giáo nhân quyền và dùng kinh tế khống chế CSVN buộc phải theo Mỹ, cơ hội phục quốc của họ vẫn còn. Ngày trở về vẫn lấp lánh phía trước.

Từ khi VN mở cửa nền kinh tế và tăng trưởng chóng mặt, vị thế VN đối với quốc tế tăng lên nhanh chóng, đầu tư ồ ạt chảy vào VN. Tưởng chừng như thế đã mở mắt họ ra, tưởng chừng họ đã buông xuôi giấc mơ cờ vàng, nhưng không, họ vẫn bảo nhau chống phá việc VN vào WTO , chống đồng hương về nước, hô hảo ủng hộ cho những giáo dân biểu tình bằng búa kìm xà beng đòi lại đất mà Vatican ăn cướp của nhân dân ta thời thuộc Pháp. Bế tắc họ còn bảo nhau tố cáo CSVN lên ….Liên Hiệp Quốc về tội không tuân thủ hiệp định Paris, về “tội ác Mậu Thân” v.v… Họ luôn biện luận rằng quân đội của họ chưa có lệnh giải ngũ ai, cho nên họ vẫn là người lính VNCH và như thế quân đội vẫn còn và VNCH vẫn tồn tại. Lá cờ vàng của họ vẫn đại diện cho quốc gia cờ vàng.

Những giấc mộng ảo biến họ thành những con người sống trên mây không phải trên mặt đất. Mà đúng như thế thật. Thế giới ảo của họ đang tồn tại ở trên mây, họ đang trò chuyện với Tề Thiên Đại thánh mong giải thể CS bằng 72 phép thần thông.

Năm 2008 nổ ra khủng hoảng kinh tế toàn cầu , xuất khẩu VN suy giảm nghiêm trọng lạm phát tăng cao họ lại nhen nhóm ảo vọng rằng sự phẫn nộ của người dân sẽ tạo những bất ổn cho chính quyền VN. Ảo giác này tăng lên cao độ khi những cuộc biểu tình ở Libya lật độ chế độ độc tài Gaddafi và lan ra các nước Trung Đông và Bắc Phi. Họ cố gắng tưởng tượng sự giống nhau giữa chế độ Gaddafi và chế độ CS tại VN rồi suy luận rằng trước sau gì thì làn sóng biểu tình cũng đến được VN và ngày tàn của CS tới nơi rồi.

Sự gây hấn của Tàu ở Biển Đông tạo ra những cuộc biểu tình chống Tàu khắp nơi trong nước. Điều này đã giúp họ tạo ra ảo giác rằng người dân đã bắt đầu chống lại sự nhu nhược của chính phủ, chỉ cần họ đốt thêm lửa là sẽ biến thành cách mạng hoa lài.

Tất cả những thông tin khác với suy nghĩ và hy vọng của họ dù chính xác đến đâu họ không cần biết tới, họ chỉ cần thỏa mãn cái ảo giác sung sướng trong cái thế giới ảo riêng mà thôi.

Cuộc sống ảo của dân chống cộng cờ vàng như cơm ăn hằng ngày không thể thiếu. Để nuôi dưỡng và duy trì cuộc sống này họ phải tụ tập nhau lại để tâng bốc nhau cũng chính là tâng bốc mình và động viên tiếp lửa chống cộng cho nhau. Họ cùng nhau sáng tác những kịch bản chế độ CSVN sẽ sụp đổ như thế nào để tiếp tục mơ. Có hàng ngàn kịch bản như thế những năm qua được sáng tác để nâng đỡ tinh thần cờ vàng nhưng nó vẫn không hề xảy ra. Thế nhưng họ vẫn cứ mơ, vì đối với họ thế giới ảo mới là môi trường sống. Thế giới ảo này không thể mất đi được dù sự thật có như thế nào.

Đã có lý do để lý giải tại sao gần bốn thập kỷ mà dân chống cộng không hề từ bỏ giấc mơ cờ vàng. Đó là vì giấc mơ ấy chính là là hạnh phúc của họ. Họ phải vun vén bồi đặp giấc mơ này để được bơi lội trong cái hành phúc đó. Nó như trò chơi online đầy mê hoặc giúp cho họ thoát khỏi những khiếm khuyết về nhận thức trong thế giới thực, thoát khỏi dốt nát về tri thức đời thường, thoát khỏi những ám ảnh ô nhục trong quá khứ để hóa thân thành một nhân vật người hùng có chính kiến, có lý tưởng, có hoài bão và có cả quyền lực trong thế giới ảo khả dĩ có thể ”đối thoại” và thậm chí “giải thề CS” như giấc mơ họ tạo ra với nhau.

 
Comments Off on GIẤC MƠ CỜ VÀNG: ẢO VÀ THỰC

Posted by on Tháng Một 19, 2014 in Tham nhũng

 

Thẻ: , , , , , , ,

Bình luận đã được đóng.

 
%d bloggers like this: